Vì sao em quan tâm về khuyết tật
Tuần này em muốn chia sẻ về khuyết tật vì em quan tâm về vấn đề này rất nhiều. Từ nhỏ tới lớn em phải hiểu về khuyết tật vì ông ngoại bị đột quỵ. Sau đó ông ngoại bị tê liệt bên tay trái và ai ở trong gia đình phải kiếm cách nào đó để giúp ông ngoại sống bình thường. Mặc dù em đã rất nhỏ nhưng em vẫn thấy ông ngoại cần giúp để điều chỉnh dùng tay phải. Bà ngoại đã phải vừa phụ nuôi anh em vừa giúp ông ngoại. Tuy nhiên hồi đó em đã không hiểu nhiều về khuyết tật. Em chỉ biết có khuyết tật là rất khó vì nhiều chỗ không giúp đỡ người có khuyết tật. Lúc ông ngoại tức mình vì không đi bộ lên cầu thang được hoặc không có chỗ để ngồi dễ hơn thì em cảm thấy nhầm lẫn vì không hiểu tại sao sống với khuyết tật quá khó. Em chỉ thấy cảm xúc của ông ngoại như tức hay khó chịu vì bị tê liệt.
Lúc lớn hơn em hiểu gia đình phải giúp nhau vì không ai làm việc này bằng gia đình được. Khi em bắt đầu tập lái xe và chở được ông bà ngoại đến bác sĩ, ngân hàng, đi chợ, v.v. thì em bắt đầu hiểu vì sao bị khuyết tật rất khó trong xã hội. Em thấy nhiều chỗ vừa không có cơ sở hạ tầng để hỗ trợ người có khuyết tật vừa bằng tiếng Việt. Tiếp theo, em cũng thấy nhiều người thân bắt đầu bị bệnh kinh niên mà khó tìm người ngoài gia đình. Em đã hỏi tại sao chúng em có nhiều trách nhiệm quá? Vì sao hệ thống y tế hay chính phủ hỗ trợ chương trình khuyết tật rất phức tạp?
Khi em bắt đầu học về khuyết tật ở cao học thì em hiểu được vì sao vấn đề này rất quan trọng và phức tạp nhưng em rất tiếc vì học về đề tài trễ quá trong cuộc sống. Tuy nhiên, em còn có nhiều năm nữa để học và giúp người ta trong xã hội hiểu.
| Đây là ông ngoại của mads. |
| Đây là ông ngoại và em đứng trước nhà. |
Comments
Post a Comment